Chọn đường để sống

Thời điểm ta mới sinh ra đời, mỗi người chúng ta đều là những thiên thần, mỗi đứa trẻ đều có tính hiếu kỳ, đều dám đòi hỏi để có được mong muốn của mình, đều sẵn sàng khám phá cuộc sống một cách vô tư lự.

Nhưng rồi ta từ từ lớn dưới vòng tay của ba mẹ, của những người xung quanh, mọi người gieo vào ta suy nghĩ đâu là điều đúng nên làm, đâu là điều sai không nên làm. Mọi người khen ta khi ta đạt kỳ vọng của họ, và chê bai, trách móc, dán nhãn ta khi ta không được theo ý họ.

Dần dần trong quá trình sống, ta mất đi sự kết nối với bản thân, ta cho rằng ta không biết điều gì đúng với mình, mà là ba mẹ, thầy cô, người lớn mới là người biết câu trả lời. Ta không còn lắng nghe lòng mình muốn gì, không còn tin vào những điều lòng mình mách bảo vì cảm thấy nó không đúng với những gì người khác kỳ vọng.

Ta dần dần bán đứng chính mình để có được sự chấp nhận của thế giới bên ngoài. “Nếu ta thích A, nhưng ba mẹ thích B thì ta sẽ làm B để có được sự chấp nhận của ba mẹ”.

Rồi cũng từ đó ta dần dần đeo lên cho mình vài chiếc mặt nạ, ta đeo chúng thường xuyên đến nỗi mà ta không còn nhớ được khuôn mặt thật, con người thật của mình là đâu. Ta xem việc đeo những cái mặt nạ kia là hiển nhiên, bởi vì ở ngoài kia ai cũng đeo những cái mặt nạ như thế.

Chọn đường để sống: Nỗi đau lớn nhất tôi từng trải qua là chối bỏ cảm xúc của chính mình chỉ để làm vui lòng người khác.

Nhưng đâu đó trong lòng ta luôn có cảm giác rất khó chịu, luôn mách bảo ta làm một điều gì đó, luôn hướng ta đến một công việc, sự nghiệp, một tiếng gọi luôn nói ta đi về hướng đó. Nhưng bởi vì ta đã không còn tin vào chính mình, đã đánh mất chính mình từ lâu, nên lựa chọn của ta là làm lơ với những cảm xúc, tiếng nói đó.

Ta lựa chọn chôn vùi, phủ nhận, không lắng nghe chúng. Nhưng bạn ơi, bạn có biết rằng trong đời này ta chủ yếu chỉ có 2 cách để sống:

  • Một là sống theo con đường mà những người xung quanh bạn (ba mẹ, họ hàng, thầy cô, đồng nghiệp, bạn bè…) nghĩ là bạn NÊN đi. Con đường đó nó thường rất có vẻ rõ ràng, đi học đại học, tốt nghiệp kiếm công việc ổn định, đến tuổi thì cưới vợ/ lấy chồng, rồi sinh con…

    Con đường đó vẽ cho ta một bức tranh “cố định” về cách xã hội cho rằng bình thường, nhưng nó chả đoái hoài gì đến điểm sáng, những tài năng bạn được ban tặng, nó chả có chứa đựng cảm xúc, ý nghĩa bạn ra để làm gì, chả cho bạn biết đâu là tình yêu lý tưởng bạn muốn đạt được…

    Một con đường có vẻ rõ ràng nhưng tẻ nhạt, vô cảm. Ta đưa ra lựa chọn dựa trên những gì ta sợ, và nỗ lực để bảo vệ mình. Và ta có thể phải sống hàng chục năm trời để chôn vùi cảm xúc, hoài bão, tiếng nói trong lòng mình.

  • Cách sống thứ hai là đi con đường mà con tim bạn mách bảo. Con đường này do vũ trụ đã lên sẵn kế hoạch cho bạn vì nó biết bạn thật sự tìm kiếm điều gì, điều gì quan trọng với bạn, bạn xuống trái đất để học những điều gì, và điều gì sẽ đem lại cho bạn hạnh phúc thật sự. Chọn đường để sống: Hành động theo con tim và tin tưởng vào tiến trình đời mình. Khi thời điểm thích hợp đến, những điều bạn hằng mong muốn sẽ xuất hiện.

     

    Chỉ khác một điều là bạn không được quyền biết trước bạn phải làm những gì, phải học những gì, bạn sẽ đi tới được đâu và khi nào đạt được điều bạn muốn trên con đường đó. Điều mà con tim bạn mách bảo sẽ là hướng đi bạn cần phải đi, việc bạn cần làm và mọi thứ sẽ sáng tỏ dần trên đường đi.

    Con đường đó đầy sương mù, không biết mỗi bước sẽ đưa ta đi đâu, về đâu nhưng chắc chắn đằng sau đó là điều mà ta xứng đáng có được, là nơi chứa những ước mơ, sứ mệnh của ta, là nơi chứa phiên bản tốt nhất của ta mà ta sẽ đạt được khi vượt qua các thử thách.

    Con đường này ít rõ ràng, mạo hiểm, đòi hỏi sự can đảm lắng nghe và làm theo tiếng lòng của mình. Đi con đường này ta lựa chọn dựa trên sự tin tưởng vào một điều lớn hơn chính mình, vào sự sắp đặt của vũ trụ, sự kỳ diệu của tạo hóa. Và khi đi con đường này, đặc biệt là trong thời gian đầu, ta sẽ gặp sự kháng cự của những người đã đi con đường thứ nhất quá lâu, những người đã và đang từ bỏ con đường của chính mình.

Mình chắc chắn rằng bạn sẽ luôn ý thức được dù ít dù nhiều những manh mối liên quan đến con đường thứ hai. Bạn muốn sống tiếp phần đời còn lại của mình theo con đường nào?

Còn mình, mình chọn con đường thứ hai, con đường đầy bầm dập, đầy sỏi đá, đầy thử thách từ trên trời rớt xuống mà mình phải học cách đón nhận để đi tiếp. Nhưng sau khi đi đủ lâu, mình biết nó xứng đáng, bởi vì lòng mình được an yên khi đi trên con đường này.

Nếu xưa giờ chúng ta sống do người khác chỉ dẫn, khuyên bảo, áp đặt thì việc bắt đầu đi con đường thứ hai cũng giống như việc xưa giờ ngồi sau xe được người khác chở đi, bây giờ phải tự lái, trước mắt là một mảng sương mù đầy mê mang nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Giày có thích hợp hay không, chỉ có chân mình rõ ràng nhất.

Mong bạn tìm lại được lòng can đảm và tin vào tiến trình của đời mình.

 

– Coach Ngọc Tiến

 

Tìm hiểu thêm: 10 cách một Life Coach sẽ làm cho cuộc sống của bạn trở nên tuyệt vời

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

warm up

đăng ký coaching